Lênh đênh trên sông Nile kỳ diệu

  • Trong bối cảnh mịt mờ hậu giải phóng tại Ai Cập, chiếc thuyền duyên dáng Philae mang đến những tia hy vọng cho ngành du lịch trên con sông huyền thoại.

     

    Thoạt nhìn, Philae cũng giống như bao chiếc thuyền khác men theo dòng sông Nile. Với dáng vẻ vuông vức vững chãi, chiếc thuyền bốn tầng khiến người ta liên tưởng đến tàu tuần dương Mississipi trong một phiên bản Trung Đông. Mặc dù cầu thang chính tại sảnh lớn vẫn toát lên vẻ quyến rũ bí ẩn nhuốm màu trinh thám của Agatha Christie, những căn phòng chật hẹp và hành lang tối tăm cùng lối trang trí cũ kĩ đã bị tàn phá bởi thời gian.

     

    Đến năm 2011, sau 15 năm phục vụ, Philae đã đi qua thời kỳ đỉnh cao. Tập đoàn khách sạn Oberoi của Ấn Độ, không quá xa lạ với dòng sông khi họ cũng điều hành một chiếc thuyền mang tên Oberoi Zahra từ năm 2007, đã nhìn thấy tiềm năng ẩn chứa trong Philae. Mong muốn mang tới một chiếc tuần dương tốt nhất Ai Cập, Oberoi chi 10 triệu đô-la Mỹ để hoàn thành phi vụ chuyển nhượng từ chủ sở hữu người Saudi Arabia và đầu tư vào quá trình nâng cấp sửa chữa.

     

    Thế nhưng, khoảng thời gian dành cho việc trùng tu Philae lại không được lý tưởng cho lắm. Trong khi mọi người đang chung tay biến ước mơ của Oberoi thành hiện thực, tình trạng bất ổn chính trị tại Ai Cập bắt đầu leo thang nhanh chóng. Khởi điểm là làn sóng cách mạng Mùa xuân Ả Rập, tiếp đến là những cuộc nổi dậy và bạo động trong nước nhanh chóng lên tới đỉnh điểm và chấm dứt 29 năm cai quản của Tổng thống Hosni Mubarak. Tiếp sau đó là cuộc đấu tranh giành quyền lực, sự bất ổn cùng khủng bố khiến khách du lịch ngần ngại ghé thăm đất nước với lịch sử lâu đời này. Tới năm 2014, một chính phủ mới được thiết lập và tình hình xã hội từng bước đi vào ổn định, thế nhưng hoạt động du lịch của quốc gia này đã sụt giảm 30% từ năm 2010.

     

     

    Trong khi đó, Philae vẫn nhẫn nại dõi theo dòng chảy của lịch sử. Và cuối cùng, vào cuối năm 2015, chiếc thuyền đã chính thức trở lại với con sông huyền thoại, kiêu hãnh lướt qua những khu di tích và đền thờ cổ xưa ở hai bên bờ sông Nile. Chậm hơn nhiều năm so với dự kiến ban đầu của Oberoi – và lúc này cũng chỉ có 40 trong số 280 tàu tuần dương vẫn còn hoạt động so với giai đoạn trước cách mạng – nhưng bù lại, Philae thực sự tỏa sáng trên làn nước dập dềnh với 22 phòng cỡ lớn được cho là đủ tiêu chuẩn phục vụ cả các vị vua Pharaoh.

     

    Đó là một ngày hè nóng bức ở Luxor khi tôi bước qua cánh cửa kính trong suốt của Philae để gặp người quản lý chính Mahmoud Noureldin. Bên ngoài, cái nóng thiêu đốt như đang chờ nuốt chửng bất cứ ai, ngược lại bên trong, máy điều hòa không ngừng phà ra từng làn hơi lạnh như thể chúng cần phải bảo tồn những lớp đá cẩm thạch mới cóng và cả những chiếc ghế da lộn dọc lối đi. Cầu thang lớn của ngày xưa đã biến mất, thay vào đó là một sảnh lớn hai tầng được trang trí bằng chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ.

     

    Noureldin chào đón tôi bằng cái bắt tay đi kèm nụ cười thân thiện trước khi đưa tôi lên tầng ba, nơi ông đẩy cánh cửa gỗ đen hé lộ căn suite bên trong. Xét theo tiêu chuẩn tàu du lịch, căn phòng rộng gần 55 mét vuông này thực sự nguy nga tráng lệ, với khu vực tiếp khách, giường cỡ King, phòng tắm đầy đủ tiện nghi với cửa kính cỡ lớn. Dù đứng ở vị trí nào trong phòng, bạn cũng không bỏ lỡ một khoảnh khắc nào trên sông Nile thơ mộng, kể cả khi đang tắm. Noureldin cũng cảm thấy rằng căn phòng thực sự rất rộng, nó khiến ông nhớ lại những tháng ngày xưa cũ của Philae, với 58 cabin xập xệ thay cho 22 phòng tiện nghi như hiện nay. Ông cũng là người nhẫn nại chờ đợi Philae trong suốt 5 năm được trùng tu tại Cairo. “Tôi chưa bỏ lỡ một ngày nào cả,” ông chia sẻ, “suốt 32 năm qua, tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc và ấm áp khi ở cạnh chiếc thuyền.”

     

    Tìm kiếm một chút ấm áp của riêng mình, tôi lang thang lên boong thuyền để thưởng thức bữa trưa kiểu Ai Cập với món falafel và labneh, trong đầu tơ tưởng đến những kho báu dưới hầm mộ trong hành trình sắp tới từ Luxor đến Aswan. Tôi tưởng tượng đến việc dành cả ngày để thăm quan những ngôi mộ cùng xác ướp và tận hưởng bữa tối với những miếng steak hảo hạng cùng whiskey. Và chắc chắn khi hoàng hôn buông xuống, tôi sẽ thư giãn tại hồ bơi, ngắm nhìn mặt nước dần biến mất và một màu nâu đỏ nhuộm kín bầu trời. Sau bữa tối, có lẽ tôi sẽ cùng những hành khách khác tại lounge xì gà kể cho nhau nghe những câu chuyện về hành trình khám phá .

     

    Thế nhưng, kế hoạch đã không thành, chẳng có một hành khách nào cả. “Các vị khách khác đâu rồi?” tôi hỏi Noureldin. “Dù chỉ có một khách đặt phòng, chúng tôi vẫn sẽ vận hành con tàu,” vị chủ nhà trả lời, “và tôi tự hào về điều đó.” Mặc dù nghe rất ích kỉ nhưng tôi không thể phủ nhận rằng việc có được Philae cho riêng mình thật sự rất tuyệt vời. Bạn sẽ không phải đợi chờ khi gọi cocktail ở quầy bar, không phải đặt hẹn trước tại Spa, và chắc chắn không phải lo lắng giành lấy một chỗ tắm nắng ở hồ bơi.

     

    Tuy nhiên, ý tưởng “độc chiếm" Ai Cập lại dẫn đến một viễn cảnh hoàn toàn khác. Trước khi Philae rời bến, nhà Ai Cập học Tarek El Shimy đưa tôi tới Khu đền Karnak ở Luxor, nơi khiến ta cảm thấy thật nhỏ bé khi đứng giữa những trụ đá khổng lồ ở Great Hall Hypostyle Hall. Những bức tượng cao 18 mét đứng ngạo nghễ trong tư thế của một xác ướp, những bức tranh đầy sao trên nền trời xanh vẫn tồn tại sau hàng ngàn năm biến động. Đi kèm với vẻ đồ sộ, hùng tráng nơi đây là sự trống rỗng lạnh lùng. Tôi dừng lại ngắm nhìn ba người đàn ông trong trang phục truyền thống galabeya với họa tiết hoa cỏ đi ngang qua bức tượng khổng lồ Amon. Thế rồi, sự tĩnh lặng quý giá biến mất như thể có một cơn lốc vừa xộc tới – một đoàn khách Trung Quốc ùa đến với những chiếc máy ảnh trong tay.

     

    Khách du lịch Trung Quốc vẫn đều đặn ghé thăm Ai Cập, El Shimy chia sẻ, nhưng có vẻ du khách người Mỹ thì ngày càng giảm. Giữa những cảnh báo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và các lệnh cấm du lịch do chính quyền Trump áp đặt, thật dễ hiểu cho sự do dự này. Tuy nhiên, chính phủ Ai Cập luôn mong muốn giảm thiểu những lo lắng cho du khách bằng cách tăng cường an ninh tại sân bay và tại các địa điểm di tích lịch sử. Trong khi vùng hẻo lánh phía Tây sa mạc vẫn còn những khu chiến sự hoạt động, thì cách đó hàng trăm dặm, về phía Đông của biên giới, tàu thuyền vẫn đi lại đều đặn trên sông Nile. Trên thực tế, hành trình trên Philae có lẽ là một trong những chuyến đi an toàn nhất tại Ai Cập.

     

    Những người Mỹ đến Ai Cập sẽ cảm thấy được chào đón một cách thân thiện nhất bởi người bản địa, những người không chịu ảnh hưởng bởi tình hình chính trị thế giới. “Người Ai Cập phân định rất rõ ràng giữa công dân Mỹ và chính phủ Mỹ,” Omar Samra, nhà thám hiểm và diễn giả người Ai Cập, chia sẻ. “Nếu đến Ai Cập lúc này, bạn sẽ không bị đối xử tệ bạc đâu.”

     

    Và quả đúng như vậy, khi Philae đi dọc Thung lũng các vị Vua (nơi tôi được ghé thăm lăng mộ của vua Tut) tới Edfu (nơi chúng tôi băng qua những con phố đầy xe ngựa kéo) và đến Aswan (thăm quan Đền Philae), tôi may mắn gặp được những con người dễ mến nhất trong suốt hành trình. “Anh từ đâu tới?” là câu hỏi thường trực. “U.S.A.”, tôi trả lời. “Mỹ à, thật tuyệt vời!” mọi người hào hứng đáp lại. Sự nhiệt tình của người dân địa phương nơi đây có lẽ một phần là bởi họ hiếm khi thấy một du khách người Mỹ.

     

    Vào buổi tối cuối cùng trên Philae, tôi quyết định ngâm mình trong hồ bơi và cảm nhận sự kỳ diệu của Ai Cập về đêm. Những con đường bụi bặm của Aswan lấp lánh giữa những đốm sáng màu cam của đèn đường, thoảng trong không khí là mùi hương của gỗ. Xa xa, âm thanh réo rắt phát ra từ những chiếc kèn làm bằng sừng như xuyên thủng màn đêm tĩnh lặng. Bên dưới, từng con nước của sông Nile vẫn đều đặn vỗ về mạn thuyền.

    Share on
×